Rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi.

Thành phố sau lưng ôm mộng ước gì?

Tôi là người vui chinh chiến dài lâu.

Nên mộng ước đầu tôi nghe đã chìm sâu.

Từ máy thu thanh cô nàng vừa ca:

“Trọn kiếp yêu anh lính khổ xa nhà.”

Giữa rừng già nghe tiếng hát thật cao

Nhưng giữa già tôi có thấy gì đâu!

[external_link_head]

[external_link offset=1]

Sao không hát cho người giết giặc trên cầu?

Khi bùn lầy còn pha sắc áo xanh trong khói súng xây thành,

mắt quầng thâm mất ngủ tàn đêm khói lửa

giờ chỉ cần hai tiếng: MẾN ANH

Sao không hát cho những người còn mải mê

lá rừng che kín đường về phồn hoa?

Không hát cho những bà mẹ từng đêm nhớ con xa?

Hay hát cho những người vừa nằm xuống chiều qua.

Rừng lá xanh xanh lối mòn chạy quanh.

Đời lính quen yêu gian khổ quân hành.

Nghe từ ngày thơ tiếng súng triền miên

đánh giặc lâu bền cho non nước bình yên.

[external_link offset=2]

Lời hát xin gây rung động thật lâu.

Đừng hát như chim trên vùng lá sầu!

Xin thật lòng trong câu hát đầu môi.

Như lính giữa rừng yêu lá thấp mà thôi! [external_footer]